Anh với em

cứ lưng chừng giữa hai miền kí ức,

một bâng khuâng lưu luyến đợi chờ,

một xa vời quên nhớ không nhau…

 

Chiều hôm ấy

mặt trời lặn hoàng hôn phảng chiếu

nước sông kia loang loáng ngậm ngùi

gió đi qua men theo triền cỏ

vương cát bụi vào mắt em cay.

 

Anh, với em

Không đủ xa để hóa quen thành lạ

Không đủ gần để đem cận làm thân

không quá xa xôi cũng chẳng thật gần

Nhưng là cả một bầu trời… để nhớ!

Chia sẻ