Hà Nội, ngày … tháng … năm …

Hà Nội ngày ấy, trời thật trong xanh và quang đãng, mọi thứ trong mắt tôi điều mang một màu hồng. Màu của sự yêu thương, hạnh phúc và cả sự ấm áp nữa. Bởi lúc ấy bên cạnh tôi có một người luôn sẵn sàng nắm lấy tay tôi để cùng tạo ra một thế giới toàn màu hồng – thế giới mang màu hạnh phúc…!

Lúc đầu anh đến bên tôi như một cơn gió! À không, mà nó là một cơn lốc, cơn lốc mang theo cả sự ấm áp đầy trìu mến. Tim tôi cứ như loạn nhịp cả lên và lúc nào tôi cũng bị cơn lốc ấy cuốn theo. Phải đến tận 6 tháng tìm hiểu tôi và anh mới đến bên nhau. Anh thì lúc nào cũng vậy, lúc nào cũng chỉ biết lo cho người khác, hễ tôi nói cần gì là anh đều đáp ứng. Nhưng tôi hiểu công việc của anh mệt mõi lắm nên tôi chưa bao giờ đòi hỏi điều gì ở anh cả.

Anh là một cầu thủ – một công việc luôn đòi hỏi nhiều thể lực, chịu khó và cả sự bình tỉnh. Còn tôi là sinh viên năm nhất của trường Đại học báo chí và tuyên truyền. Anh làm ở Gia Lai còn tôi thì học tại Hà Nội. Quê anh ở Nghệ An, tôi lại ở tận Quảng Nam. Thế nên chúng tôi hiếm khi được gặp nhau lắm. Bởi những lúc anh lên công tác ở Hà Nội thì đó lại đúng lúc tôi về quê. Cả năm tôi và anh chỉ gặp nhau được vài lần, số lần gặp đếm trên đầu ngón tay thôi cũng chẳng hết. Mỗi lần gặp nhau anh lại cứ trêu và tra hỏi tôi: ” Sao gầy thế ?, Tăng cân gì không?, có chỗ nào không khỏe không?, ăn uống có đầy đủ không? Sao cứ mãi mà chả cao lên vậy?”,…  Lời nói và nụ cười lúc ấy làm tôi vui và hạnh phúc lắm!

Hằng ngày khi không gặp nhau, đêm nào anh cũng gọi hỏi thăm và quan tâm tôi. Ban ngày, tôi thì đi học còn anh lại có những buổi tập của anh. Bởi vậy nên chúng tôi chỉ có buổi tối để chuyện trò. Thế nhưng có hôm anh cũng làm việc cả buổi tối, vậy là hôm đó anh chỉ tiện gọi nhắc tôi ngủ sớm. Đôi khi, lúc tôi say giấc thì anh chỉ mới kết thúc trận đấu và trở về nơi ở. Công việc của anh gian nan lắm. Không  phải lúc nào cũng thăng hoa. Có lúc, anh chưa làm tốt nhiệm vụ của mình thì dư luận lại đem anh ra làm một vấn đề để chỉ trích và bàn luận. Lúc anh làm tốt thì lại tôn anh lên. Dường như đó đã thành một quy luật!

Lúc tôi buồn, anh luôn biết cách an ủi và khiến tôi vui trở lại. Đến khi anh buồn tôi lại cứ như một đứa trẻ, chỉ biết bên cạnh anh ngoài ra chẳng biết làm thế nào để anh vui vì lúc đấy tôi đau hơn cả anh ấy. Anh chưa bao giờ nói với tôi anh đang buồn hay mệt mõi cả, tôi biết anh sợ ảnh hưởng đến việc học của tôi. Nhưng không cần anh nói tôi cũng biết, vì dư luận mà chỉ cần vài giây thôi đã đủ để lan truyền khắp nơi rồi. Cũng có lúc tôi khuyên anh đừng buồn và đừng để tâm những gì dư luận nói. Anh lại cười rồi bảo: “Ngốc à! Có em bên anh là đủ rồi”. Anh làm tôi rưng rưng sao ấy, lúc nào anh cũng chỉ giỏi đem lại niềm vui cho người khác còn những gì đau buồn thì lại giữ cho riêng anh. Mọi người đều nghĩ anh rất khó gần nhưng ít ai biết đó chỉ là khi anh làm việc thôi. Còn bình thường thì chẳng ai vui tính bằng anh cả!

Là một sinh viên ngành Báo chí, tôi hoàn toàn hiểu được mọi áp lực đang đè nặng lên vai anh. Điều gì cũng vậy, cũng có hai mặt cả. Và trong công việc của anh nó còn nguy hiểm hơn gấp bội.

 

Các bạn ạ! Nếu muốn có được màu hồng của hạnh phúc thì hãy cùng nhau mà cố gắng. Đừng bao giờ bỏ lại đối phương một mình giữa gian nan nhé !

Và ánh nắng của em à! Ngoài kia giông bão quá thì về với em nhé. Về đây, có một con ngốc luôn chờ anh. Dù cả thế giới bỏ mặt anh thì vẫn luôn tồn tại một phần tử duy nhất, chính là em!