Lặng lẻ một BónG Nguời – Chuyên Bạc Liêu

Nắng buông dần rồi chìm vào giấc ngủ Cảnh xế tà hiu hắt cuối mùa thu.
Lá vàng rơi bên gót người quét lá
Bóng người dì đã sắp tuổi về hưu .

Cứ mỗi sớm và mỗi chiều thường lệ,
Tôi thấy dì với đống rác lê thê.
Giọt mô hôi thấm đẫm ướt đôi vai,
Nhìn dì sao lòng bâng khuân đến thế.

Dáng gầy gò nghiêng nghiêng vành nón lá
Điểm làng da rạm nắng bởi thời gian,
Cùng bàn tay chai sằn theo năm tháng
Đã cùng dì tô rực những ngành hoa.

Lận đận đời dì biết mấy năng mưa
Sáng đến trưa còn chiều thì đến tối.
Vất vả suốt ngày làm việc say sưa,
Hết lao trường , phân rác đến quét sân.

Rồi đến khi tan về trường vắng lặng
Chỉ mình dì lặng vắng chốn nơi đây.
Đi từng góc cây nhặc từng lon nước,
Chuyển rác xong thì trời đã ngủ say.

Có những đêm mưa giông giăng kính phủ
Tôi tình cờ gặp dì trên phố khuya.
Dáng người nhỏ trên chiếc xe đạp cũ
Ướt sủng người lạnh tái nhạc xanh xao…

Con đường vắng như nghe từng nhịp thở,
Đôi tay rung nghe theo nhịp gió rung.
Dì vẫn đạp những vòng xe rực lửa
Để về nhà mấy cây số đường xa.

Dì vẫn vậy bao năm qua vẫn vậy
Hk quãng cực nhọc chẳng ngại khó khăn
Vẫn âm thầm nơi phía sau bụt giản
Lặng lẻ đời cống hiến tuổi thanh xuân.

Phan Lê Minh (Sinkyn)

Chia sẻ